Thứ Ba, 5 tháng 6, 2012

Cho em nhớ anh thêm lần nữa


....tản mạn...

Lần đầu tiên viết cho em dòng tin nhắn ngắn ngủi chào nhau mà em thấy bất ngờ, nghiêng ngả cảm xúc. Chẳng có người con trai nào hỏi em như thế: "Hà Nội đã ngủ chưa?". Không biết anh hỏi chung người Hà Nội hay hỏi thăm em đây mà sao em vẫn trả lời ngọt nhạt như dành riêng cho bản thân mình. E ấp vào hồn như vật sở hữu của mình em, nụ cười em trong hạnh phúc khi cơn gió mang anh đến.

Mùa mưa đã đến, tháng Sáu mưa ngâu, cơn mưa bất chợt nhưng dai dẳng mãi không thôi. Ngắm mưa mà nhớ lại nỗi niệm xưa, kỉ niệm một thời ta cho nhau quá êm đềm, bát ngát thơ. Rồi anh cũng tan biến vào quá khứ chẳng để lại niềm hi vọng gì cho cuộc sống riêng em. Ngắn ngủi như vần thơ chắp vá, gãy đoạn vụn rời. Không còn tình yêu, không có kỉ niệm ngọt ngào, hình như ta quên nhau thật rồi. Dáng hình anh cũng không còn đậm sâu như ngày đầu khao khát yêu đương. Trong em là khoảng trời tự do bất tận chẳng thể đón anh thêm lần nữa, cánh cửa tâm hồn khép kín tự bao lâu?
 

Ngắm nụ cười xinh trên bức hình còn lại nơi cuối album, thấy mình sao hạnh phúc ngọt ngào, sao nhựa sống căng đầy trong đôi mắt trẻ. Qua đi, qua rồi giây phút chao nghiêng bờ vai thềm nắng, nụ cười còn đâu rực rỡ buổi bình minh tình yêu. Anh đến bất ngờ và xa em cũng thật gấp gáp. Có lời chào ngắn ngủi mà không có lời từ tạ cuối con đường chung.

Anh - người khách gõ cửa hồn em không mời mà đến nhưng anh vẫn nhận được yêu thương ấm nồng từ em. Để sau này em biết còn gì cho em, cho cái vời vợi mờ mờ nhân ảnh. Nắm chặt vạt áo trong tay em hiểu rằng mình đang đứng trên mặt đất. Nhớ về anh chỉ để thêm nuối tiếc, chỉ để hụt hẫng nhiều hơn, chỉ thấy chân mình chới với trong khoảng không đen như màn đêm. Chia xa, xa thật rồi...

Lần nữa, anh cho em nhớ anh thêm một lần thôi nhé! Nhớ anh khi mưa ngâu giăng mắc bên khung cửa khu nhà trọ. Hạt mưa bay bay nơi tình nồng còn ấp ủ. Anh đi về đâu xin hãy giữ chặt quá khứ anh và em như chưa hề có ngày qua. Nếu có còn vô tình gặp nhau phía trước, xin hãy mỉm cười chào nhau như người chưa quen biết bởi em nhận ra con tim em quên anh tự lâu lắm rồi. Cuối cuộc tình vẫn là nỗi buồn se sắt, ai đi đường người nấy, ta đến với nhau như người cùng chung quán trọ đêm mưa buồn. Chút vấn vương, chút dỗi hờn, chút nhớ nhung... rồi cũng quên.

Cuối chân trời vệt mây trắng vẽ qua.

Để lòng em xa xôi còn hoài niệm.

Chia xa rồi... tình có cánh nên bay.

Ngày chợt nhớ anh, người yêu thương năm nào vội đến vội đi.
********xuxu*********

Ý kiến bạn đọc [ 0 ]


Ý kiến của bạn

Tổng số lượt xem trang