....truyện ngắn...
-Anh đã đi đâu vậy?
-Rong ruổi cho qua ngày đoạn tháng ấy mà.
-Anh không khỏe à?
-Khỏe chứ, nhìn là biết rồi.
-Anh gầy đi. Nhìn tóc tai kìa, bờm xờm quá!
-Em cũng quan tâm sao?- Chàng trai cười hắt ra, nhạt nhẽo.
-Đã có chuyện gì xảy ra thế? Em biết được không?
-Chẳng gì cả. Đi đường mệt, anh muốn nghỉ một chút.
-Được thôi, vậy anh nghỉ đi nhé. Em về.

Trời hơi lạnh, gió vi vút trong những tán cây nghe lạnh lùng và xa vắng. Nắng mờ hơn cả một vạt sương trong chiều muộn. Không khí xám xịt và yên lặng đến mức làm nao lòng cả những người lạc quan nhất.
Vỉa hè nhỏ. Bước chân chậm. Cô gái như một nét vẽ liêu xiêu trong bức tranh chì lặng lẽ. Cô khoác chiếc áo len màu cà phê sữa, chiếc áo vẫn bị bọn bạn chê là già và không thể ngăn những đợt gió làm thân hình mảnh mai run lên khe khẽ. Cô như đang casting cho một vai diễn mù. Đôi mắt thất thần nhìn mãi vào một nơi vô định xa xăm. Cô đưa ngón tay lên chạm khẽ vào môi. Đau! Có máu nữa. Trời khô quá mà thỏi son dưỡng môi anh tặng cô lăn vào gầm giường ba ngày rồi chưa được lấy ra. Nó cũng sắp mòn hết rồi. Như tình cảm của anh dành cho cô, phải không nhỉ?
Anh biến mất cách đây một tháng vào một ngày nắng đẹp. Không một lời nhắn, không một dấu vết. Cửa phòng anh khóa trái bằng một cục sắt to đùng và đen sì nhìn thấy ghét.
Thỉnh thoảng anh vẫn hay biến mất như vậy, để vài ba ngày sau xuất hiện vời nụ cười rạng rỡ, một bông hồng và nhiều cái hôn. Thế nên cô không thắc mắc gì nhiều cho tới ngày thứ bảy. Bạn bè bắt đầu hỏi anh đâu rồi, có phải sợ người ta dòm ngó nên cô mạng anh giấu mất không? Cười mà trong lòng bồn chồn lạ.
Ngày thứ 31, cô gái theo thói quen rẽ vào góc phố nhỏ có hàng dây leo kì lạ màu cam. Ổ khóa án ngữ lâu nay ở cửa mỗi khi cô tới đã được dỡ xuống. Cô đẩy ào cửa vào mà quên cả gõ. Ngạc nhiên, sững sờ và vui sướng. Cô cứ đứng bất động như thế nhìn trân trối. Chàng trai đang duỗi dài người nửa nằm nửa ngồi trên giường. Một túi du lịch to đùng dưới chân. Đúng là anh, dù có đen hơi, tóc dài hơn và gầy hơn. Dường như mắt anh đã bừng lên trong một khoảnh khắc rồi khẽ nhỏm người dậy một cách mệt mỏi, anh với tay lấy khăn mặt “Em à!”.
Giọng của anh như vang lên từ nơi nào đó xa vắng lắm. Ba mươi ngày không gặp, bao nhiêu mong mỏi và trông đợi, cô không nghĩ sẽ được đáp lại bằng thái độ thờ ơ đến vậy.
-Vâng…- Âm sắc nghe khó nhọc như phát ra từ một chiếc máy casset cũ.
Anh bước ra từ nhà tắm, lấy chai nước rót một ly đầy.
-Em uống đi!
Thế này là sao? Có chuyện gì đã xảy ra vậy? Càng lúc cô gái càng hoang mang. Cốc thủy tinh trong tay nặng trịch, lạnh ngắt. Cố lấy giọng bình tĩnh nhất, cô hỏi:
-Anh đã đi đâu vậy?
-Rong ruổi cho qua ngày đoạn tháng ấy mà.
-Anh không khỏe à?
-Khỏe chứ, nhìn là biết rồi.
-Anh gầy đi. Nhìn tóc tai kìa, bờm xờm quá!
-Em cũng quan tâm sao?- Chàng trai cười hắt ra, nhạt nhẽo.
-Đã có chuyện gì xảy ra thế? Em biết được không?
-Chẳng gì cả. Đi đường mệt, anh muốn nghỉ một chút.
Cổ họng cô gái đã đắng nghét.
-Được thôi, vậy anh nghỉ đi nhé. Em về.
Bước chân như chạy trốn. Cô thấy toàn thân mình run lên. Đã cố không để nước mắt chảy ra nhưng má cô cứ rát bỏng. Cô chạy đến khi hai chân muốn khuỵu xuống, cổ họng khô khốc và mắt như mờ đi trong sương. Lồng ngực nhức nhối đến ngạt thở, cô gái buông mình xuống chiếc ghế đá gần nhất. Đầu óc cô hỗn loạn. Thu cả hai chân lên ghế, cô gái ngồi bó gối thật lâu. Có tiếng xe vụt qua, tiếng cười nói của ai đó, tiếng nhạc văng vẳng… tất cả rơi tõm vào khoảng không kì lạ trong lòng cô. Rơi mãi, rơi mãi, tựa như người ta ném một hòn sỏi xuống vực sâu chờ hoài không thấy tiếng vọng lên.
Mặt trời lặn. Đèn đường hắt thứ ánh sáng vàng vọt ma quái xuống bóng người mảnh mai cuộn mình trên ghế đá. Sương giăng trên tóc cô gái, lên áo, lên tay lạnh tê tái. Đột nhiên cô đứng dậy, vỗ tay bộp bộp lên trán ba cái rồi lắc lắc đầu thật mạnh và bước đi. Mình chưa mất lí trí đến thế chứ. Tối rồi, ở ngoài đường là một quyết định của những kẻ ngốc nghếch. Ngày mai mọi chuyện sẽ rõ ràng hơn.
Rẽ vào một quán khuya, gọi một đĩa phở xào nghi ngút khói, cô thấy mình đang đói khủng khiếp. Mặc kệ, nào mặc kệ đi…
Bồ công anh nhớ nắng (P.1)
....truyện ngắn...
-Anh đã đi đâu vậy?
-Rong ruổi cho qua ngày đoạn tháng ấy mà.
-Anh không khỏe à?
-Khỏe chứ, nhìn là biết rồi.
-Anh gầy đi. Nhìn tóc tai kìa, bờm xờm quá!
-Em cũng quan tâm sao?- Chàng trai cười hắt ra, nhạt nhẽo.
-Đã có chuyện gì xảy ra thế? Em biết được không?
-Chẳng gì cả. Đi đường mệt, anh muốn nghỉ một chút.
-Được thôi, vậy anh nghỉ đi nhé. Em về.
Trời hơi lạnh, gió vi vút trong những tán cây nghe lạnh lùng và xa vắng. Nắng mờ hơn cả một vạt sương trong chiều muộn. Không khí xám xịt và yên lặng đến mức làm nao lòng cả những người lạc quan nhất.
Vỉa hè nhỏ. Bước chân chậm. Cô gái như một nét vẽ liêu xiêu trong bức tranh chì lặng lẽ. Cô khoác chiếc áo len màu cà phê sữa, chiếc áo vẫn bị bọn bạn chê là già và không thể ngăn những đợt gió làm thân hình mảnh mai run lên khe khẽ. Cô như đang casting cho một vai diễn mù. Đôi mắt thất thần nhìn mãi vào một nơi vô định xa xăm. Cô đưa ngón tay lên chạm khẽ vào môi. Đau! Có máu nữa. Trời khô quá mà thỏi son dưỡng môi anh tặng cô lăn vào gầm giường ba ngày rồi chưa được lấy ra. Nó cũng sắp mòn hết rồi. Như tình cảm của anh dành cho cô, phải không nhỉ?
Anh biến mất cách đây một tháng vào một ngày nắng đẹp. Không một lời nhắn, không một dấu vết. Cửa phòng anh khóa trái bằng một cục sắt to đùng và đen sì nhìn thấy ghét.
Thỉnh thoảng anh vẫn hay biến mất như vậy, để vài ba ngày sau xuất hiện vời nụ cười rạng rỡ, một bông hồng và nhiều cái hôn. Thế nên cô không thắc mắc gì nhiều cho tới ngày thứ bảy. Bạn bè bắt đầu hỏi anh đâu rồi, có phải sợ người ta dòm ngó nên cô mạng anh giấu mất không? Cười mà trong lòng bồn chồn lạ.
Ngày thứ 31, cô gái theo thói quen rẽ vào góc phố nhỏ có hàng dây leo kì lạ màu cam. Ổ khóa án ngữ lâu nay ở cửa mỗi khi cô tới đã được dỡ xuống. Cô đẩy ào cửa vào mà quên cả gõ. Ngạc nhiên, sững sờ và vui sướng. Cô cứ đứng bất động như thế nhìn trân trối. Chàng trai đang duỗi dài người nửa nằm nửa ngồi trên giường. Một túi du lịch to đùng dưới chân. Đúng là anh, dù có đen hơi, tóc dài hơn và gầy hơn. Dường như mắt anh đã bừng lên trong một khoảnh khắc rồi khẽ nhỏm người dậy một cách mệt mỏi, anh với tay lấy khăn mặt “Em à!”.
Giọng của anh như vang lên từ nơi nào đó xa vắng lắm. Ba mươi ngày không gặp, bao nhiêu mong mỏi và trông đợi, cô không nghĩ sẽ được đáp lại bằng thái độ thờ ơ đến vậy.
-Vâng…- Âm sắc nghe khó nhọc như phát ra từ một chiếc máy casset cũ.
Anh bước ra từ nhà tắm, lấy chai nước rót một ly đầy.
-Em uống đi!
Thế này là sao? Có chuyện gì đã xảy ra vậy? Càng lúc cô gái càng hoang mang. Cốc thủy tinh trong tay nặng trịch, lạnh ngắt. Cố lấy giọng bình tĩnh nhất, cô hỏi:
-Anh đã đi đâu vậy?
-Rong ruổi cho qua ngày đoạn tháng ấy mà.
-Anh không khỏe à?
-Khỏe chứ, nhìn là biết rồi.
-Anh gầy đi. Nhìn tóc tai kìa, bờm xờm quá!
-Em cũng quan tâm sao?- Chàng trai cười hắt ra, nhạt nhẽo.
-Đã có chuyện gì xảy ra thế? Em biết được không?
-Chẳng gì cả. Đi đường mệt, anh muốn nghỉ một chút.
Cổ họng cô gái đã đắng nghét.
-Được thôi, vậy anh nghỉ đi nhé. Em về.
Bước chân như chạy trốn. Cô thấy toàn thân mình run lên. Đã cố không để nước mắt chảy ra nhưng má cô cứ rát bỏng. Cô chạy đến khi hai chân muốn khuỵu xuống, cổ họng khô khốc và mắt như mờ đi trong sương. Lồng ngực nhức nhối đến ngạt thở, cô gái buông mình xuống chiếc ghế đá gần nhất. Đầu óc cô hỗn loạn. Thu cả hai chân lên ghế, cô gái ngồi bó gối thật lâu. Có tiếng xe vụt qua, tiếng cười nói của ai đó, tiếng nhạc văng vẳng… tất cả rơi tõm vào khoảng không kì lạ trong lòng cô. Rơi mãi, rơi mãi, tựa như người ta ném một hòn sỏi xuống vực sâu chờ hoài không thấy tiếng vọng lên.
Mặt trời lặn. Đèn đường hắt thứ ánh sáng vàng vọt ma quái xuống bóng người mảnh mai cuộn mình trên ghế đá. Sương giăng trên tóc cô gái, lên áo, lên tay lạnh tê tái. Đột nhiên cô đứng dậy, vỗ tay bộp bộp lên trán ba cái rồi lắc lắc đầu thật mạnh và bước đi. Mình chưa mất lí trí đến thế chứ. Tối rồi, ở ngoài đường là một quyết định của những kẻ ngốc nghếch. Ngày mai mọi chuyện sẽ rõ ràng hơn.
Rẽ vào một quán khuya, gọi một đĩa phở xào nghi ngút khói, cô thấy mình đang đói khủng khiếp. Mặc kệ, nào mặc kệ đi…
Nắng chui qua cửa sổ vào tận giường. Chàng trai nheo nheo mắt và trở mình. Muốn có chút không khí, anh vươn vai ngồi dậy. Mệt mỏi và chán nản đến rã rời, anh với tay lấy đồng hồ. Chín rưỡi rồi cơ à? Tối qua mình ngủ lúc mấy giờ nhỉ?
Nhìn vào gương. Trông ai mà kì dị vậy? Tóc dài quá tai, bù xù như tổ quạ, râu ria lởm chởm, da dẻ đen sạm, mắt thâm và híp lại- hậu quả của việc thiếu ngủ.
Vốc nước tát bồm bộp vào mặt cho tỉnh táo, chàng trai cố xua đi hình ảnh của cô trong đầu mình. Mở toang cửa sổ. Nắng chiếu xuyên qua giò phong lan phất phơ mấy cánh mỏng manh treo trên cửa sổ, hắt lên mặt anh ran rát.
Thằng bạn chí cốt hồi cấp ba kéo anh vào một project kì quặc và hay ho cách đây hơn tháng.Tò mò và rảnh rỗi, anh theo. Say sưa, bận rộn và mệt nhừ người. Đến ngày thứ bảy, bất chợt nỗi nhớ ào đến. Làm sao anh có thể lơ là một phần quan trọng như thế trong chừng ấy thời gian. Cầm điện thoại lên, anh chợt nhận thấy rằng suốt bảy ngày qua, không hề một cuộc gọi, một tin nhắn nào từ số của cô.
Là sao? Chẳng lẽ cô cũng bận rộn đến mức không hỏi được một câu khi anh đột ngột biến mất không tin tức gì? Nghĩ vậy, chàng trai vứt di động đi. Những ngày sau đó, vẫn bị cuốn theo công việc nhưng kèm theo đó là một mớ hỗn độn mong đợi, hoài nghi, nhớ nhung và bực dọc.
Ba tuần sau, thằng bạn kéo anh đi ăn mừng với một niềm hân hoan hiện tưng bừng trên mặt.
-Tuyệt vời. Vụ này công đầu là ông. Lãi gần đủ để cưới vợ đó.
Chàng trai cười. Nhưng không vui như đáng ra phải thế. Hôm đó, anh uống như điên và vỗ vai thằng bạn: “Tao ở đây thêm ba tuần nữa. Mày chịu không?”
Lúc ấy, bạn anh đã gật đầu cực nhiệt tình. Thế mà chưa một tuần, tức là mới được sáu ngày rưỡi, hắn vơ hết đồ đạc của anh vào vali và đá anh ra bến xe.
-Về ngay nhà. Tìm lí do giải thích cho cái mặt như bánh bao dư nước của ông. Xong việc, nếu còn hứng thú thì quay lại đây, tôi lúc nào cũng chào mừng. Nhưng nhớ là phải xong việc đã.
Quả thực, khi không còn bị công việc cuốn lấy, thì toàn bộ thời gian của anh hầu như chỉ nghĩ về cô. Càng nghĩ, càng bực, càng nhớ, càng hoài nghi. Một tháng tròn anh không liên lạc, thì cũng là ba mươi ngày cô thể hiện sự thờ ơ. Những tưởng cô phải cuống quýt lên khi anh biến mất không dấu vết, nào ngờ… Nhớ lại trước giờ anh lúc nào cũng là người chủ động, từ việc hỏi thăm cô cho đến việc khai báo mình đang làm gì ở đâu.
Chàng trai mở nắp hòm thư màu vàng, chỗ cô đã dán lên một đề can trái tim đỏ chóe để lấy báo hàng tuần. Mấy tờ quảng cáo tiếp thị dầu dội, nước hoa, đồ nội trợ rơi ra. Và thư nữa. 1, 2, 3,…7 lá thư. Không dán tem, cùng một kiểu phong bì. Chữ của cô không lẫn vào đâu được.
“Anh à, hôm nay nắng nhiều và trời rất đẹp. Anh đã đi đâu vậy? Một tuần rồi đó. Em chưa từng biết nhớ ai đâu, nhưng đang nhớ anh nè. Anh hư lắm nghe, lúc nào cũng thình lình biến mất không thèm tin tức gì cả. Ba bốn ngày thì em quen rồi, nhưng sao lần này anh đi lâu vậy. Đợt này về phải đưa em đi ăn kem một tháng đấy. Phạt anh!”
“Anh à, em làm mất điện thoại rồi. Giờ ngoài số nhà ra em chẳng nhớ số ai nữa, kể cả của anh. Dở nhỉ? Nhưng mà cũng tại anh suốt ngày đổi sim cơ. Hôm nay là tròn mười ngày rồi đó. Anh biến đi đằng nào vậy? Em không thích tò mò đâu, nhưng mà rốt cuộc là anh ở đâu?”
“ Anh à, nhớ anh quá! Mấy bữa trời đổ quạu tự dưng mưa dầm dề. Bồ công anh không nở hoa nữa. Em nhớ anh như nhớ nắng vậy. Hôm qua đi ra Su Su xong mới nhớ là không mang dù, đành đội mưa về. Lâu không đi dưới mưa, thấy lòng buồn ghê gớm. Hay tại vì đi một mình nên đâm nghĩ lẩn thẩn nhỉ. Em đang băn khoăn quá anh ơi.”
…
Bức thư cuối cùng.
“Anh à, một tháng rồi đấy. Anh ở đâu thì cũng nhanh về với em đi. Thôi khỏi ăn kem cũng được, khỏi phạt nữa. Tha cho hết đấy. Nắng! Bồ công anh lại ra nụ rồi. Anh nhớ sự tích hoa bồ công anh em từng kể không? Cầm một cánh hoa lên và thổi một hơi, hạt bay đi càng nhiều thì người ấy càng yêu bạn. Em từng cãi, bảo rằng thế thì người nào càng khỏe, thổi được nhiều thì càng được yêu nhiều hay sao? Cãi thế nhưng vẫn thích thổi, vẫn thích thấy anh yêu em nhiều như thế nào. Anh lúc nào cũng chu miệng thổi cùng cho tới khi hạt hoa bay hết mới thôi. Anh bảo vì tình cảm của anh nhiều lắm, đạt công suất 100% trái tim cơ. Sợ em không thổi hết, lại nghĩ oan cho anh. Hôm qua em tìm thấy một cành bồ công anh đẹp lắm. Nó bông xù lên như quả len ấy. Em cầm lên thổi, nhưng chỉ có một ít bay đi thôi. Nhìn những cánh hoa bồ công anh bé tẹo mỏng manh trôi theo gió, em thấy buồn thế. Vì chỉ có mình em thổi, vì em đang mệt, vì cánh hoa còn chưa già, nên mới thổi không bay, chứ không phải tại anh hết yêu em, phải không anh? Em không tin vào sự tích hoa bồ công anh, mà sao em buồn thế này. Em không tin là anh nỡ lạnh nhạt với em, mà sao em xót xa đến vậy? Con đê ngăn cảm xúc trong lòng em vững chắc lắm, nhưng nhớ nhung thấm vào làm nó mòn đi bao nhiêu, sắp vỡ mất rồi. Lúc đó, không hiểu em sẽ thế nào đây anh?…”
Kèm theo bức thư là một chiếc chìa khóa. Chìa khóa của phòng anh. Chắc cô chỉ vừa nhét lá thư này vào khi chạy ra khỏi nhà. Anh chợt nhận ra, tuy mình đi vắng một tháng trời nhưng trong phòng không hề có một hạt bụi. Giò phong lan khó tính của anh vẫn xanh tươi và còn nở một chùm rực rỡ. Lòng trán ngập niềm vui và thương yêu và tự hào và ti tỉ những cảm xúc dễ chịu đến ngạt thở. Ngốc!
Anh lại bắt tay vào một project mới, project có mục đề “Làm lành!”.
HẾT


Ý kiến bạn đọc [ 0 ]
Ý kiến của bạn